Đây là lần đầu tiên Lăng Chân cẩn thận cảm nhận nụ hôn.
Trước đó chỉ có mấy lần kinh nghiệm, mỗi lần đều bị động tiếp nhận, nếu không phải do thẹn thùng đến không cảm nhận được thì cũng là tức giận không muốn cảm nhận.
Lần này, Ngụy Tỷ giao hoàn toàn cho cô.
Ngoại trừ tay đặt trên lưng cô thì còn lại không có bất kỳ hành động nào.
Khi lần thứ hai Lăng Chân lại hôn lên thì thậm chí anh còn nhắm mắt lại.
Để mặc cô phát huy.
Vì thế Lăng Chân phát hiện, cảm giác chủ động hôn người khác thật khác lạ.
Môi của anh cũng mềm.
Vừa lạnh lại nóng.
Cô liếm hai lần sau đó thử thăm dò đưa đầu lưỡi vào.
Mùi hương dễ ngửi của Ngụy Tỷ vọt vào mũi, theo răng môi tiếp xúc, giác quan cả người Lăng Chân bị phóng đại vô hạn, cảm giác kích thích chưa từng có xông tới.
Nhịp tim của cô đập rất nhanh, từng tiếng đập ở bên tai. Cả người cô như nhũn ra, mặc dù mình hôn đối phương nhưng lại mềm đến mức giống như leo lên người anh.
Cảm giác tê dại bắt đầu nhảy vọt từ ngón tay, giống như có dòng điện nhỏ thuận theo cột sống chạy tán loạn. Cô giống như bị vùi trong đống bóng, lâng lâng, nóng đến run rẩy.
Trong phút chốc, Lăng Chân nghĩ, thật sự rất... Thoải mái.
Nhưng đầu lưỡi của cô lại khuấy động trong miệng anh, sau đó lại theo bản năng.
Lăng Chân dùng hết sức, sau đó lui lại, sắc mặt ửng hồng, khẽ hỏi Ngụy Tỷ: "Bây giờ hài lòng chưa?"
Ngụy Tỷ chậm rãi mở mắt ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-can-chong-cu-vai-phan-dien-hac-hoa/1715711/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.