Gần đây, nhân viên Khánh Tỷ trải qua khoảng thời gian rất dễ chịu.
Sau khi Ngụy tổng của bọn họ ra khỏi nhà một chuyến, sau khi trở về từ tượng băng đã biến thành đóa hoa thanh cao bình thường. Mấy ngày gần đây, mỗi ngày Ngụy tổng đề tan sở về nhà đúng giờ, không khí của cả công ty cũng nhẹ nhõm theo.
Ngụy Tỷ rất thích hành động "Về nhà" này.
Cũng rất thích đón Lăng Chân cùng nhau về nhà.
Hôm nay cô ăn cơm với bạn bè trong giới, nơi đó cách Khánh Tỷ không xa, Ngụy Tỷ tan việc thì đi thẳng qua đó.
Trịnh Xuyến Xuyến ngồi bên bàn thấy Ngụy Tỷ đi tới, cô vội vàng nói với Lăng Chân: "Đàn ông như thế em còn muốn suy nghĩ gì nữa? Nghe chị không sai đâu!"
Lăng Chân mờ mịt: Nhưng vừa rồi chị ấy bảo cô cách xa một chút? Sao đổi lại là Ngụy Tỷ thì lại thay đổi chứ?
Trịnh Xuyến Xuyến thấy vẻ mặt cô như bé thỏ trắng, chớp chớp mắt: "Tóm lại thử qua rồi biết!"
Nhiều thứ cũng không phải là cô nên dạy.
Ngụy Tỷ đi tới, chỉ nghe tiếng nói: "Thử cái gì?"
Trịnh Xuyến Xuyến ngửa mặt lên cười: "Không có gì... Đã lâu không gặp Ngụy tổng, tôi cũng không làm hư người bạn nhỏ nhà anh, cũng không để cô ấy uống rượu."
Ngụy Tỷ khẽ vuốt cằm: "Cảm ơn."
Trịnh Xuyến Xuyến rất thức thời: "Vậy chị không làm phiền, đi trước nhé."
Lăng Chân vội vàng gọi cô lại: "Sao chị lại về thế?"
Trịnh Xuyến Xuyến nhìn cô: "Bây giờ chị của em đang ghen ghét đó, định đi tìm tình yêu đích thật của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-can-chong-cu-vai-phan-dien-hac-hoa/1715702/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.