Tối hôm đó, lần đầu tiên Lục Giai Ân cảm nhận được Tần Hiếu Tắc không hề giống như những gì anh biểu hiện ra ngoài.
Người uống say sẽ trở nên vô cùng quấn người, cơ thể cũng nặng hơn, cảm giác ngột ngạt như một hòn đá.
Lục Giai Ân bị anh quấn lấy đến khuya mới được ngủ, hiếm khi đồng hồ sinh học không chính xác.
Hôm sau còn thức trễ hơn Tần Hiếu Tắc.
Tần Hiếu Tắc thấy cô thức dậy, cười cô còn thức trễ hơn người uống say như mình.
Lục Giai Ân tạm thời im lặng.
Lúc ăn sáng, cô dè dặt hỏi: “Anh còn nhớ tối qua anh đã làm gì không?”
Tần Hiếu Tắc nhíu mày: “Yêu?”
Lục Giai Ân: “…”
Chút nữa thì sặc.
“Còn gì nữa sao?” Anh cười cợt nhả hỏi.
Lục Giai Ân lắc đầu: “Không có gì.”
Cô bỏ một miếng bánh mì vào miệng. Không nhớ thì thôi.
Cô cũng sẽ không nói cho anh biết, tối qua anh tỏ tình với cô rồi buộc cô nói lời thích anh. Cô xác định thích Tần Hiếu Tắc từ khi nào?
Lục Giai Ân cảm thấy mình cũng không làm rõ được, giống như phát hiện ra, anh và những người khác không giống nhau.
Trong mấy năm chia tay, không phải không có chàng trai nào khác tỏ ý với cô.
Gần đây nhất, phải kể đến Ứng Huyên.
Sau khi Ứng Huyên tốt nghiệp tại Milan đã từng chính thức tỏ tình với Lục Giai Ân.
Thâm chí anh ấy đã có kế hoạch cho công việc sau này.
Chỉ cần Lục Giai Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngam-me-muoi/1897843/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.