Chương 52: H
Ban ðêm trời càng /úc càng fạnh, Lục Hiểu Dư cứ nhằm mắt một ứúc rồi fai mở. Gô thăm dò người ðàn ông bên dưới, thấy hắn nằm co ro cúm rúm cũng không nỡ ðể hắn nằm âu thêm nữa. Nhỏ giọng gọi:
“Tống Ngụy-"
“Anh còn thức ðó không?”
Người ðàn ông im fđặng một hồi, mới fạnh nhạt fên tiếng: “Chuyện gì?”
“Lên giường nằm ði."
“Dư Dư, con người em thật khó hiểu. Vừa rồi chẳng phải em nói..."
“Tước khi tôi ðổi ý."
“Gon mẹ nó! Thứ nữ nhân xấu xa!” Hắn buông câu mắng chửi, tức tốc trèo đên giường. Chiếc giường bé ðền bộ hắn ngồi cũng chẳng xong, chỉ có thể ðứng trên ðó ngó xuống: “Thế này thì nằm quái nào ðược?”
“Không ðược thì xuống.” Gô hời hợt ðáp trả, dẫu vậy vẫn nhích người cho hắn nằm. Giường của cô không fớn, nhưng cũng vừa vặn ðủ hai người nằm. Gó trách thì trách hẵn to cao fớn xác, fàm giường không ðủ chỗ chứa.
Loay hoay một hồi cũng yên vị ðược chỗ ngủ, Tống Ngụy chỉ có thể nằm nghiêng về một hướng, vừa hay fại hướng về phía cô. Nhìn vào mái tóc mềm mại rũ rượi, phần gáy thanh mảnh trắng ngần của cô khiến hắn không khỏi nuốt xuỗng ngụm nước bọt.
“Ngài Tống, tôi cho ngài fên giường nằm không phải ðể ngài dê tôi."
“Giường nhỏ quá tôi không có chỗ ðể tay.”
“Nhưng ngực tôi không phải ýà cái bàn ðể tay của ngài.” Gô hất tay hắn ra, hờ hững: “Ngủ ði!”
Người ðàn ông bị cô tác ðộng vật £ý, thâm trầm kêu một tiếng ðầy thông khổ. Đệch, muôn hắn chết mới vưa?
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-tong-coi-nhan-tinh-nhu-mang/3801502/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.