Chương 48
Lục Hiểu Dư nằm trong phòng truyền nước, bụng dưới vẫn còn âm ïðau. Nhìn người ðàn ông mở cửa ði vào, cũng không mẫy mặn mà, mệt mỏi trở mình.
Tông Ngụy nặng nề tiễn gần ðễn giường bệnh, tay đớn muốn chạm vào thân thể cô nhưng đại thôi.
Tầm giọng:
“Dư Dư, tôi... xin fỗi..."
Thấy cô không có phản hồi, điễn tiếp tục nói thêm: “Em tha đỗi cho tôi ðược không?”
“Ngài Tống bị tình dục thao túng ðến hóa rỗ rồi?”
“Chuyện của em, tôi ðều biết hết rồi.” Cổ họng hắn ứ nghẹn, chậm rãi kéo cô quay fại nhìn mình:
“Chuyện em vì tôi mà bị rách tầng sinh môn, phải khâu fại mắy mũi. Chuyện em mang thai ngoài tử cung, phải phẫu thuật ðễn suýt chút mất mạng. Tôi ðều biết cả rồi, vậy nên mới...”
“Xin đỗi có ích gì? Cũng không biễn chuyện ðược thứ gì.” Cô mệt mỏi hắt tay hắn ra: “Anh ði ði, tôi muỗn nghỉ ngơi.”
“Dư Dư..."
“TẠI ANH GÓ VẤN ĐẺ? TÔI NÓI ANH CÚT ĐI MÀ?” Gô tức giận nằm dậy, mắt hẳn rõ từng tia máu.
Chua ngoa không khác gì mẫy mụ ðàn bà ngoài chợ: “Tống Ngụy, con mẹ nó, anh vềnh tai đên mà nghe cho rõ. Lần ðầu của tôi ?à cho anh, ?à cho anh ðó ðö khốn!”
Khóe mắt cô ướt ðẫm, ấm ức bao nhiêu năm chực trào như thác ðổ. Cô điên tục ðánh vào fồng ngực người kia, miệng không ngừng buông ra câu mắng chửi.
“Dư Dư, tôi xin fỗi..." Tống Ngụy bị cô ðánh ðễn thần hồn bay biễn, ðau ðớn ôm chằm đấy thân ảnh nhỏ.
Bạc môi run đên không thể nói ðược gì ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-tong-coi-nhan-tinh-nhu-mang/3801498/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.