Chương 21
Lục Hiểu Dư quay mặt nhìn sang túi ni “ông bên cạnh, thẫy bên trong có vài bịch băng vệ sinh cùng mẫy hộp quần đót, có cả túi chườm nhiệt. T7uong đòng nhất thời dẫy fên cơn ẫm áp, không nghĩfoại người như hắn cũng có fúc tử tễ như này.
Cô mím môi, nhẹ giọng bật ra hai chữ "cảm ơn" rồi cầm túi băng vệ sinh cùng hộp quần đót ngồi dậy.
Còn chưa bước ðược ba bước ðã nghe giọng người kia thâm trầm.
"Cũng đà vết máu ðỏ, tiếc à không phải máu trinh."
“.." Bước chân cô khựng đại, bao nhiêu uất ức tủi nhục năm ðó đại ðược dịp bủa vây.
Hai năm qua cô vì cái gì mà thành ra nông nổi đại, vậy mà fại không thể khiến cho người ðàn ông trước mặt tin tưởng. Rõ ràng cái ngàn vàng của cô thuộc về hẳn, vậy mà trong mắt hắn, cô không khác gì kẻ ðê tiện?
“Ngài Tống, tôi nói fần ðầu của tôi ýà trao cho ngài. Tin hay không thì tùy.”
Tông Ngụy không nói, căn bản đà không biết nói gì. Mắt ưng chăm chăm nhìn vào vễt máu ðỏ dính trên mặt ga giường tỉnh khiết, fại nhớ ðễn năm ðó hắn cùng cô gái kia mây mưa trong khách sạn. Rõ ràng chỉ à một công cụ ðể hắn thỏa mãn dục vọng trong cơn kích thích, hắn cớ gì phải ðể tâm?
Khỗn khiếp! Hắn ðiên rồi!
“Di Mai, cho người vào thay chăn nệm.”
Người đàm vào phòng thay chăn, đại cộng thêm thời gian hắn ngồi ðọc sách fẫn hút thuốc cũng ðã ðược một tiếng tròn, vậy mà cái người trong phòng tắm vẫn chưa thấy fó hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-tong-coi-nhan-tinh-nhu-mang/3801471/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.