Editor: KN
Trên một chiếc ghế dài ở một góc hẻo lánh trong quán bar nọ.
Trần Nhất Minh cười hì hì rót cho Cố Tư một ly rượu: "Cuối cùng cũng rảnh rồi à? Cậu thật bận rộn."
Cố Tư đẩy rượu đi: "Lái xe, không uống."
"Đừng vậy chứ, đến quán bar mà không uống rượu thì cậu tới làm gì, ngắm cảnh à?"
Cố Tư: "Còn không phải cậu rủ tớ tới?"
"Thế không phải vì muốn cùng cậu nói về chuyện Đấu Miêu TV à," Trần Nhất Minh nhấp một ngụm rượu hỏi anh, "Cậu nói xem cậu ở bên tài chính bất động sản kia làm tốt như thế, sao còn chạy đến tham gia vào cái vòng này làm gì? Lúc thì mở công ty quản lý, lúc thì thu mua nền tảng phát sóng trực tiếp. Sao, cậu ngại tiền chưa đủ nhiều à?"
Cố Tư dựa vào sô pha: "Cậu sẽ ngại mình nhiều tiền hả?"
"Tất nhiên không rồi." Trần Nhất Minh cười, "Nào có, tớ là ai chứ? Là anh em chơi từ nhỏ đến lớn với Cố Tư cậu, tớ còn không rõ cậu sao, nói đến cùng còn không phải vì Lâm Thanh."
Cố Tư không đáp lại, làm như vẻ cam chịu.
"Cậu đối xử với Lâm Thanh như thể đang nuôi con trai ấy." Nói xong, Trần Nhất Minh lại cười, "Không, người ta đối xử tốt với con họ còn chẳng bằng cậu tốt với cậu ta nữa kìa."
Cố Tư liếc nhìn hắn ta: "Đâu ra nhiều thứ vô nghĩa như vậy."
Trần Nhất Minh nắm lấy vai anh: "Được rồi được rồi, không nói cậu ta nữa, nhắc tới cậu ta là tớ cảm thấy mất hứng. Mà này, tớ nghe nói Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/895212/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.