Lục Yến mang một chiếc khẩu trang lớn, đi lang thang giữa đám trai gái trong quán bar.
DJ chuyên chú chơi liên khúc nhạc dance làm người ta đinh tai nhứt óc, ánh đèn mờ ảo, mọi người phải áp sát vào tai đối phương thì mới rõ đang nói gì.
Lục Yến luôn cảm thấy âm nhạc xập xình inh ỏi trong quán bar chẳng qua là để cho người ta có cớ tiếp xúc thân mật với nhau, đẩy bầu không khí ái muội này lên đỉnh điểm mà thôi.
Mắt hắn ẩn hiện những đường tơ máu, cảm xúc không dao động, chẳng chút hoang mang lướt qua đám người, tiến thẳng đến khu phòng riêng trong quán bar.
Mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ. Thời buổi này, ngay cả những ngôi sao lớn cũng chẳng mấy khi mang khẩu trang lúc vào quán bar. Dù sao ở những nơi chật hẹp thế này mang khẩu trang thì còn bắt mắt hơn nữa.
Khoảng thời gian này Lục Yến bận tối tăm mặt mày, đến mức chỉ cần nhắm mắt khoảng năm giây thôi là có thể ngủ thiếp đi. Hai mươi phút trước, hắn vừa kết thúc buổi ghi hình, nằm nghỉ trên xe bảo mẫu. Thời điểm xuống xe rất vội vàng thành ra khẩu trang vẫn chưa được tháo xuống.
Hắn bước đến khu vực phòng riêng, mở di động lên nhìn số phòng 002 từ một dãy số xa lạ, bên dưới còn một tấm ảnh, hai bàn tay to lớn mười ngón đan nhau. Trên một bàn tay trong đó, ngón áp út đeo chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc trong đêm tối.
Kiểu dáng của chiếc nhẫn là kiểu Lục Yến thích, — vớ vẩn, chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/895206/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.