Y tá lập tức đến, thay chai dịch một cách thuần thục, giọng điệu không tốt lắm: "Truyền thêm bình nữa có thể về."
Lục Yến gật đầu: "Cảm ơn chị."
Y tá trưởng đã gần 40 tuổi, đã không còn hứng thú với người nổi tiếng, cô nhìn người đàn ông trước mắt, cảm thấy anh ta quen quen, nhưng cũng không hỏi nhiều, đi ra ngoài, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Có biết còn bao nhiêu người bệnh đang xếp hàng chờ phòng không? Truyền có bình nước mà thuê hẳn một phòng bệnh riêng, kẻ có tiền ngày nay thật là..."
Y tá đi rồi, Lục Yến chống cằm nói: "Nghe chưa, bảo anh không cần lãng phí tài nguyên y tế mà không nghe."
"Nghe được," Cố Tư cười, "Mấy giờ rồi?"
Lục Yến: "Ba giờ hơn."
Cố Tư ừ: "Xong bình này về ngay."
Lục Yến nhìn anh, đột nhiên nói: "Chờ khi nào chúng ta đều về lại thành phố B, đi trung tâm thương mại mua sắm tí."
Cố Tư hỏi: "Em muốn mua gì à?"
"Sắp sinh nhật mẹ em," Lục Yến nói, "Chúng ta đi mua quà cho mẹ rồi cùng đón sinh nhật mẹ nhé."
Cố Tư ngẩn người.
Trong mắt anh có hơi dao động, giọng khàn khàn: "...Cuối cùng anh cũng sắp được gặp người nhà em."
"Ừm," Lục Yến trêu anh người yêu, "Mẹ em có thể sẽ không chấp nhận anh, cũng có thể lấy chổi đuổi anh ra khỏi nhà đó."
"Dì không phải người như vậy," Cố Tư nói, "Mà cho dù thế thì anh cũng không sợ."
"Dì ấy không chịu, em bỏ trốn với anh."
Lục Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543104/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.