Lục Yến cười nói: "Cố Tư, anh có từng nghe câu này chưa?"
"Nếu anh thích thứ gì đó, cho dù có bịt chặt miệng anh lại thì từ trong mắt anh người ta cũng sẽ nhận ra điều đó."
Cố Tư vẫn nhìn hắn: "Hả?"
Lục Yến nhìn vào mắt anh, khóe miệng nhếch lên, như một kẻ lưu manh, "Trong mắt anh đều là em."
Cố Tư mỉm cười, cố ý nghiêng đầu: "Vậy giờ không có nữa."
"Không có cũng không sao," Lục Yến nhún vai, "Thật đáng tiếc phải thông báo với anh rằng, em ngoạm anh chặt rồi."
Cố Tư trong lòng cảm thấy ngứa ngáy.
Anh kìm nén cảm giác muốn hôn lên đôi môi kia, khàn giọng nói: "Chụp nhanh lên."
"Được."
Lục Yến lấy di động ra, vuốt mở camera trước điện thoại lên.
Hắn kề sát mặt Cố Tư, lộ ra hàm răng trăng bóng, Cố Tư nhìn vào camera, đáy mắt ẩn hiện ý cười.
Vào giây phút cuối cùng Cố Tư dời tầm mắt đi, ánh mắt dồn vào Lục Yến.
Tách.
Ánh nắng chói chang nên muốn nhìn rõ màn hình Lục Yến phải lấy tay che ánh sáng lại, nói: "Anh không nhìn vào máy ảnh, chụp cái khác nhé?"
Hai người thấp giọng nói chuyện, đột nhiên có rất nhiều người bao vây xung quanh họ.
Mấy cô bé đứng gần đang thì thầm điều gì đó. Một cô gái lớn gan đứng ra hỏi: "Anh là Lục Yến phải không?"
Bởi vì đang làm nhiệm vụ nên Lục Yến không mang khẩu trang, chỉ đội mũ lưỡi trai, may sao trời oi bức nên đa số mọi người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543090/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.