Lục Yến: "Làm sao để sống sót?"
Quay phim nâng cằm, ý bảo hắn xem trên mặt đất.
Khi nhìn xuống, hắn thấy một tấm thẻ nằm trên mặt đất.
Có lẽ để tạo cảm giác chân thật, tấm thẻ được làm bằng da trâu, xung quanh còn có vết hư hại.
Lúc hắn đang quan sát, anh quay phim đột nhiên tắt máy quay, nói: "Người anh em, anh phải đọc dòng chữ trong đó lên."
"...Ồ," Lục Yến hắng giọng, "Thân ái, tôi cảm thấy rất đáng tiếc đối với việc bạn nhìn thấy được những dòng này, bởi nó có nghĩa rằng bạn đã đến hòn đảo không người này, tôi và bạn của tôi bị nhốt trên đảo hoang hơn 20 năm, hôm nay cuối cùng tôi cũng đã làm xong thuyền gỗ, sắp rời khỏi nơi chết tiệt này. Nể tình bạn và tôi đồng mệnh tương niên nên để lại trên các vật tư cho bạn, chúng nó nằm rải rác khắp nơi trên đảo, chúc bạn may mắn – à, còn nữa, phải thật cẩn thận,..."
Tấm nhiệm vụ đến đây thì hết.
... Thật là làm người ta cảm thấy xấu hổ.
Nghĩ đến Cố Tư nghiêm mặt đọc những lời thoại này, Lục Yến không khỏi bật cười.
Lục Yến đọc xong cầm lấy mảnh da trâu lật lại, lẩm bẩm: "Nửa tờ còn lại bị xé mất, cho nên... chủ đề lần này cần tổ đội để hoàn thành?"
Nhìn thấy sự đồng tình trong mắt anh quay phim, Lục Yến lập tức xác nhận suy đoán này.
Hắn gói tấm da trâu thành cuộn, chuẩn bị xuất phát, quay phim đang định nhấc chân đuổi theo cho kịp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543083/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.