Lục Yến bị đói đến tỉnh.
Hắn nhìn trần nhà xa lạ, ngơ ngẩn híp mắt, mờ mịt trong giây lát đã bị mùi bánh mì kéo về.
Rèm không được kéo kĩ, một luồng sáng đập vào mắt hắn.
Nâng cánh tay lên che mắt lại, khóe miệng mang theo ý cười.
Lục Yến ngồi thẳng dậy, lúc này mới phát hiện mình đang ngủ ở giữa giường, sờ vào độ ấm trên ga trải giường thì có vẻ hắn đã chiếm khu vực này rất lâu.
... Cũng không biết Cố Tư ngủ thế nào nữa.
Giường lớn tràn ngập mùi Cố Tư, Lục Yến vùi đầu vào gối, đang định nằm trên giường thêm năm phút nữa thì điện thoại di động bên gối vang lên.
Lâm An: "Em chạy bộ buổi sáng à?"
Mấy năm trước Lục Yến có thói quen chạy bộ vào buổi sáng, sau này không có thời gian nên không duy trì tiếp, ngày thường ở nhà thỉnh thoảng sẽ ra ngoài chạy bộ.
Lục Yến duỗi người: "Em ở nhà, có chuyện gì hả?"
"Anh đang ở nhà em đây, sao không thấy em đâu cả?" Đầu dây bên kia Lâm An vào phòng ngủ của Lục Yến kiểm tra, "Oelas vừa ra mắt mẫu mới, qua một thời gian nữa cần chụp ảnh để quảng cáo, bên đó đưa cho anh hai chiếc đồng hồ, để em chụp ảnh đăng Weibo trước khởi động tạo độ thảo luận."
Oelas là thương hiệu đồng hồ mà Lục Yến đại diện.
Lục Yến: "Em ở nhà Cố Tư, xuống ngay."
Lâm An: "???"
Cúp điện thoại, Lục Yến ra khỏi phòng, Cố Tư đang ngồi trên sô pha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543081/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.