Nguyên Mặc lại chạy đến bên giường, chút cảm tình vừa rồi mất sạch chẳng còn lại chút gì, tưởng mợ cả thật sự muốn bắt mạch chữa bệnh, không ngờ là lại dùng hạt đậu này để trêu chọc người khác.
Tần Linh cũng rất giận, ánh mắt tăng thêm mấy phần cảnh giác: "Em muốn làm gì..."
"Không làm gì cả, chỉ là muốn anh nếm thử thôi." Chung Ngôn không muốn giải thích với hắn, y nhìn về phía thư phòng, "Thật sự đưa giấy thôi vợ cho tôi sao?"
"Cầm lấy nó... Em đi ngay bây giờ đi!" Tần Linh nhấn mạnh, rõ ràng giấy thôi vợ là do hắn tự tay viết, nhưng hắn lại không thích sự hấp tấp của nàng ấy cho lắm, "Bây giờ em đi đi, cùng lắm thì em chỉ li hôn với tôi thôi, nhưng chờ đến khi tôi chết rồi em sẽ trở thành góa phụ, chuyện này sẽ trì hoãn việc em tái hôn!"
"Tính tình này đúng là tệ thật." Chung Ngôn cười véo má hắn, đi đến trước gương đồng ngồi xuống, lau đi son đỏ trên môi, "Viết giấy thôi vợ cần viết tên, anh biết tôi tên gì không?"
Tần Linh vừa được Nguyên Mặc đỡ dậy, đột nhiên bị nói trúng, "Em tự ghi đi... Ghi xong rồi thì đi ngay lập tức!"
"Anh không biết tôi tên gì, vậy để tôi cho anh biết." Chung Ngôn tháo đủ thứ loại trâm cài xuống, "Tôi tên Chung Ngôn."
Chung Nhan? Tần Linh không đáp, chỉ âm thầm đọc lại một lần trong lòng, mang theo một chút cảm xúc bí mật.
Nhưng mà Chung Ngôn đã nhìn thấu hắn, "Không phải là Nhan trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nga-cot-luan-hoi/3385886/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.