《 Đứa trẻ âm 7 》
Khoảnh khắc đối mặt ngắn ngủi khiến cho người ta hãi hùng, Tống Thính Lam sợ đến mức khẽ ngả ngửa về phía sau, ngã xuống bàn sách. Sách vở trên bàn rơi sạch xuống đất như mưa, chén canh cũng rơi vỡ nát, phá vỡ sự yên bình chính là sự giả dối, cậu lại tiếp tục lăn xuống, rơi từ bàn sách nặng nề ngã xuống đất.
Là giả! Tất cả đều là giả! Tống Thính Lam nhìn chằm chằm vào chén cơm trắng kia, nó trông giống như một nửa vòng của nấm mồ, hai chiếc đũa cắm thẳng vào chính giữa, âm phủ động đũa, đây là cách ăn dành cho người chết. Nhìn chén cơm xong, cậu lại liếc mắt nhìn ra cửa sổ, đôi mắt hoảng sợ đã quên mất phải chớp như thế nào, cánh môi run lên bần bật. Bên ngoài cửa sổ vẫn là khoảng trời xanh sáng sủa, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ tầng mây trông lộng lẫy và đẹp đẽ môt cách lạ thường.
Mãi đến khi có một cái đầu ló lên ngay mép cửa sổ, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy đường chân tóc của mẹ mình.
Sau đó là lông mày, đôi mắt, cánh mũi... Cả khuôn mặt trồi lên ngang cửa sổ, tròng mắt đen trừng to nhìn vào bên trong.
Dù chống hay tay xuống đất rồi nhưng Tống Thính Lam vẫn không ngồi nổi, cổ tay cậu mềm nhũn, cơ thể trượt trên mặt sàn. Điền Quân không nói lời nào, hai cánh tay chậm rãi đặt lên bệ cửa sổ, sắp sửa lại gần, nét mặt của bà cũng không có gì lạ, vẫn là biểu cảm dịu dàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nga-cot-luan-hoi/3328150/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.