Edit: Krizak
Beta: Suzaku
Tác giả có lời muốn nói: A tiểu bạch a tiểu bạch… Thật sự rất thích tiểu bạch a~~~
Kỳ thực Brent một chút cũng không muốn đi dạo phố.
Cho dù trước kia đi trên đường có nhàm chán cách mấy cậu cũng sẽ kiếm chút cơ hội để phát tài, nhưng mà thời điểm đi dạo cùng Christian, Brent luôn có đủ nhẫn nại mà chưa bao giờ thấy phiền chán.
“Brent, về đến nhà rồi ~”
Christian một đường líu ríu nói không ngừng, nhưng khi đứng trước cửa, cô bé lúc nào cũng nhỏ giọng lại.
Brent thấy vẻ mặt lo lắng của Christian, bởi vì ba của bọn họ không phải là như mọi người đàn ông Do Thái bình thường mà là một ông tửu quỷ điên vì rượu, cho nên Christian vừa thấy ông ta đã sợ.
Brent lấy tay sờ sờ đầu cô bé, thấp giọng ôn nhu nói:
“Đừng sợ, Chris, có anh đây.”
Nói xong, một tay Brent cầm đồ, tay kia thì cầm chìa khóa, nhẹ nhàng mà mở cửa ra.
Bên trong không có tiếng động nào.
Không có tiếng chửi bậy, cũng không có tiếng đồ vật bị ngã.
Brent đẩy cửa đi vào, thấy phòng khách gọn gàng không còn một mảnh hỗn loạn, cũng không có bẩn thỉu như một người đàn bà chanh chua chửi đổng lên.
“Hình như không có ai.”
Brent xoay người nhìn Christian, sau đó nghiêng người, ý bảo Christian đi vào trước.
Christian cảnh giác ngẩng đầu, nhìn nhìn thật kỹ lưỡng, quả nhiên là không có ai.
Kỳ thực gian phòng này cũng không phải lớn, nhìn qua nhìn lại thì đặc biệt giản dị, nhưng đây là tài sản duy nhất của bọn họ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/newyork-thap-tam-nhai/1214061/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.