Dì Trương và Lý thúc sau khi nhìn thấy thiếu gia say rượu liền vội vã giúp tôi đem cậu ấy về giường. Tôi nói với họ mình sẽ chăm sóc cậu ấy, để họ yên tâm đi ngủ. Hai người đó cũng không nói gì, chỉ dặn dò hai, ba câu rồi rời đi.
Lần thứ ba thưởng thức khuôn mặt thiếu gia, tôi chợt phát hiện ra mấy cái nhíu mày của cậu. Là vì Lý Hiểu ư? Tại sao cậu vẫn như vậy, yêu thương cậu ta? Từ đầu đến cuối, tôi ở trong lòng cậu rốt cuộc đóng vai trò gì? Lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thiếu gia, tôi cảm thấy mệt mỏi. Tôi mệt rồi, rất mệt rồi. Cao Suất, cậu đối với tôi tốt, tôi sẽ nhớ cậu cả đời. Nhưng tôi lại sợ mình cả đời không buông được cậu. Tôi nên làm cái gì bây giờ? Có lẽ đây là lúc tôi rời đi…
Tôi lặng lẽ nhắm hai mắt lại, ở trên môi thiếu gia chạm một cái. Nụ hôn này dù chỉ thoáng qua nhưng tôi hi vọng cậu có thể nhớ rõ mùi vị của nó. Có chút ngọt, có chút khổ sở, có chút chua xót, cũng là từ thật tâm của tôi.
Nụ hôn kết thúc, thiếu gia chợt mở mắt, lộ ra cái nhìn cô độc và bi thương. Cậu nói: “Lâm Nghị…tôi rất khổ sở….cậu giúp tôi, được không…?”
Tôi vẫn không cách nào cự tuyệt yêu cầu của người này, vô luận cậu ấy tổn thương tôi thế nào. Vì vậy tôi nhẹ nhàng gật đầu, tiếp theo cả người bị cậu ôm vào lòng.
Mùi vị trên người thiếu gia vẫn mát mẻ, dịu dàng như cũ. Cậu ấy ôm chặt tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu/1213960/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.