Bước sang ngày thứ 4 máy bay AX01 của Hạ Quân Dật mất tích. Trong khi Lương Vũ Tranh cùng mọi người đang chung nỗi lo lắng thì anh lại ở cái đảo không tên này an nhàn dạo chơi.
- Tổng giám đốc, Phu nhân nếu như đang quản lý tập đoàn sao anh không chút lo lắng gì vậy? Tôi đang rất lo đây.
- Việc gì phải lo.
- Tổng giám đốc, dù sao Phu nhân cũng không có nhiều kinh nghiệm kinh doanh. Bây giờ nếu đúng như anh nói, cô ấy quản lý tập đoàn…
- Tôi lo thì được gì, tôi lo có thể giúp cô ấy được không? Cô ấy có biết được tôi đang lo về điều gì không? Cô ấy không làm được cũng không sao, vẫn còn có bố tôi.
Trợ lý Trần thở dài.
- Anh lẽ nào không lo cho tập đoàn sao?
- Tôi lo chứ, rất lo. Nhưng tôi còn lo cho Lương Vũ Tranh nhiều hơn. Hội đồng quản trị sẽ để yên cho cô chắc. Bọn họ trước nay ngang ngược, nghe lời tôi nhưng coi cô ấy ra gì đâu.
- Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.
- Thay vì nhanh chóng rời khỏi đây thì anh giúp tôi làm một bản hợp đồng với ông Tagaki thì hơn.
- Tôi biết rồi.
Hạ Quân Dật đi đến một vài chỗ. Anh lo lắng cho Lương Vũ Tranh. Nhưng tại sao chưa có ai tìm kiếm đến đây nhỉ?
Vết thương của anh cũng đã sắp lành, chỉ hơi đau một chút. Nếu đúng như lời con trai thím Tomoe nói thì ngày mai trợ lý Trần có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-thien-duong-co-anh/2715654/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.