Thấy gương mặt của Lương Vũ Tranh trở nên bất ổn, Hạ Quân Dật ngồi bên cạnh nắm lấy tay cô. Anh có thể cảm nhận thấy bàn tay cô đang run, run vì sợ hãi, run vì tất cả những gì đang xảy ra trước mắt. Những điều mà cô không nghĩ đến nay đã trở thành sự thật.
Còn nhớ ngày hôm đó, Hạ Quân Dật đã nhận tất cả mọi trách nhiệm về phía mình, câu nói của anh như khẳng định chắc chắn rằng, anh là người đã giết bố mẹ của Lương Vũ Tranh. Anh biết, Thẩm Gia Tuấn nói những điều ấy với Lương Vũ Tranh, dù có thế nào cô ắt hẳn cũng sẽ tin một nửa. Giữa họ chỉ có giao dịch, mà nếu chỉ là giao dịch thì sao có thể tin tưởng lẫn nhau được chứ?
- “Bà Lâm, cảnh sát chúng tôi suốt thời gian qua không tìm được nổi một chút chứng cứ về kẻ giết người. Nếu như kéo dài quá thời gian mà chẳng biết được hung thủ, cấp trên sẽ cho dừng lại việc điều tra. Tại sao bà lại muốn ra đầu thú chứ?”
Lương Vũ Tranh vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình TV, cô nhìn Thẩm Gia Tuấn rồi lại nhìn bà Lâm. Bàn tay của Hạ Quân Dật vẫn đang nắm lấy tay cô, giống như một hơi ấm nhỏ che đi những lạnh lẽo trong tâm hồn cô lúc này.
- “Kể từ sau khi Tần Tú Liên chết, đêm nào con tiện nhân đó cũng xuất hiện trong giấc mơ đòi giết tôi. Tôi không quan tâm tôi về sau sẽ như thế nào nhưng mà Kiệt, con trai tôi… Nó tốn bao nhiêu công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-thien-duong-co-anh/2715567/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.