Vũ Hân cùng Mạnh Nguyên đi bộ dọc bãi biển. Tuy trời đã tối nhưng vẫn có khá nhiều người đang tản bộ, hóng mát và ngắm cảnh biển về đêm. Vũ Hân đi song song với Mạnh Nguyên, đừng bước chân chậm rãi trên nên cát và sóng dưới ánh trăng hiền hòa, sáng rực.
Đã lâu lắm rồi Vũ Hân mới được đi dạo trên bãi biển về đêm như thế này. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, cô đang đi cạnh cùng tổng giám đốc của mình, không khí cũng hơi khác. Hơn nữa còn là ngày trăng tròn, sáng rực cả bầu trời về khuya. Những lúc thế này Vũ Hân cảm thấy dễ chịu vô cùng. Sóng vỗ dưới chân, trăng sáng trên đầu, gió thổi nhè nhẹ và cả mùi mằn mặn của biến. Mọi điều phiền toái, suy nghĩ ưu tư hàng ngày đều trở nên nhỏ bé khiến lòng nhẹ nhõm biết bao.
- Có một điều tôi đang thắc mắc…
- Chuyện gì?
- Sếp quen với Thành Vũ sao?
Mạnh Nguyên quay sang nhìn Vũ Hân.
- Cô không thấy cậu ta có nét giống với ai đó sao?
- Không phải là em trai giám đốc kinh doanh của chúng ta chứ?
Vũ Hân cười méo xệch rồi nhận được cái nhún vai của Mạnh Nguyên thì cô đã khẳng định được rồi. Bảo sao cô thấy tên nhóc đó trông rất quen, giống giống mộ người nào đó nhưng không nhớ là ai. Bởi Thành Nam có đẹp nhưng là vẻ đẹp hào hoa, vẻ đẹp của công tử đại gia. Còn Thành Vũ là vẻ đẹp đàn ông, của thanh niên tràn đầy nhiệt huyết. Nhìn qua nhìn lại thì cũng thấy khác nhau. Cũng may
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-nhu/57977/chuong-13.html