Ngay từ giây phút bước ra khỏi phòng của Hữu Thiên, Vũ Hân đã tự nhủ rằng từ giờ cô sẽ cẩn thận trong mọi hành động
của mình. Cô sẽ giữ khoảng cách nhất định với Hữu Thiên. Trước cô không hay để ý tới mấy thứ này lắm, nhưng giờ khi đã bị dằn mặt hai lần cô cũng dần nghiệm ra. Rất có thể vào lúc cô lơ là nhất thì Ngọc Trinh sẽ xuất hiện và lại chứng kiến một cảnh tượng không hay nào đó. Cô không tin rằng tổng giám đốc anh minh của Red Ocean sẽ bỏ qua mấy lời rỉ tai của cô em họ.
Đang loay hoay sắp xếp một cuộc hẹn với đối tác mới của W thì chuông điện thoại của Vũ Hân rung lên bần bật. Nhìn vào màn hình là một số máy đẹp như mơ, có điều lại lạ hoắc. Tính không nhấc máy nhưng thấy đầu dây bên kia kiên trì gọi lại, cô mới ấn nút nghe.
- Alo.
Đầu dây bên kia im lặng. Vũ Hân đành phải nhắc lại, giọng điệu có chút bực dọc.
- Alo, ai ở đầu dây bên kia đó? Gọi mà không nói gì là sao? Này, anh hay chị gì…
- Là tôi.
Giọng nói trầm trầm mang theo một tâm trạng u ám vang lên làm Vũ Hân dừng câu nói của mình lại. Cô nhét chúng trở vô miệng mình rồi nuốt ực một cái cho trôi xuống ruột.
Cái tiếng kia cô nghe thấy quen quá nhưng không biết là ai nên đành phải hỏi:
- Xin hỏi, ai đó ạ?
- Tôi là tổng giám đốc của cô, Phan Mạnh Nguyên.
Người đó dừng một chút rồi mới nói. Ba chữ cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-nhu/57971/chuong-7.html