Gia Nhi mệt phờ nằm soài xuống giường, cô nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại, bảy giờ ba mươi. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi. Cô không biết tiếp theo mình sẽ làm thêm những việc gì, gặp thêm những ai. Cô ngồi dậy, vừa xoa chân vừa suy ngẫm. Bất chợt có tiếng khóc vang lên làm cô giật thót. Thì ra là bé Nguyên Dương. Cô vội vàng bế Nguyên Dương lên ôm vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
“Bé Dương ngoan nào, ngoan nào, đừng khóc nữa, cô hát ru cho con ngủ nhé!”
“Cô cũng biết hát ru à?” Cao Nguyên đứng khoanh tay tựa vào cửa, ngạc nhiên hỏi.
“Ơ…ừm!” Gia Nhi đặt Nguyên Dương tựa đầu vào vai mình, xoa xoa nhẹ lưng rồi khẽ hát.
“Ầu ơ……
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo…ơ ầu…
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học….ơ ầu…
Con đi trường học mẹ đi trường đời….”
Giọng hát ru trong trẻo, tha thiết của Gia Nhi lấy được lòng của Nguyên Dương. Cô bé không còn khóc to nữa, chỉ vùi mặt vào vài cô thút thít rồi dần dần chìm vào trong giấc ngủ. Không gian trở nên yên tĩnh, giọng hát của Gia Nhi cũng nhỏ dần. Chỉ có điều, trong khoảnh khắc này, Cao Nguyên cảm nhận được tim mình đang đập từng hồi. Bất chợt anh đưa tay chạm vào vị trí của tim, bóp chặt.
“Anh không khỏe à?” Gia Nhi vừa nhẹ nhàng đặt Nguyên Dương xuống nôi, quay lại nhìn Cao Nguyên, nhìn thấy anh đang nhăn nhó, tay thì ôm ngực.
“Hả? Ơ…không…” Anh ngớ người ra trước ánh mắt dò xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-khong-phai-la-anh/93848/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.