Tôi nghe ông nội nói như vậy, bao khổ đau, bất hạnh, bao ấm ức, tủi nhục cũng ùa về. Không còn kìm được nữa, tôi bất chợt oà lên khóc. Nước mắt như màn sương đọng trên khoé mắt, tôi vừa khóc vừa nói:
– Bao năm nay là mẹ con con Liên Anh đã lừa dối ông bà. Bao năm nay họ đã hoán đổi vị trí của cháu và con Liên Anh. Bao năm nay cả nhà mình đã bị đám người ấy lừa dối, tất cả mọi bất hạnh này đều là đám người ấy gây ra. Năm mười tám tuổi cháu đã bị đánh cắp sợi dây chuyền kim cương mặt đá xanh, nhúm tóc con Liên Anh đưa cho ông, là tóc trên đầu cháu. Cháu mới thực sự là cháu gái của ông bà, là đứa bé bị thất lạc ở bến xe năm nào.
– Cô… cô đừng nói dối! Cô nghĩ cô nói mấy lời này thì chúng tôi sẽ tin sao?
– Cháu không nói dối, cháu đã mang tóc của cháu và chị Như đi xét nghiệm ADN. Đây là bản xét nghiệm ADN của cháu và chị ấy.
Ông bà nội nhìn bản xét nghiệm ADN trên tay tôi, tuy rằng có chút lung lay nhưng vẫn lạnh nhạt nói:
– Chút giấy tờ này làm giả rất dễ. Cô loè cho ai xem?
Tôi biết, chuyện này là chuyện vô cùng khó chấp nhận, thái độ của ông bà tôi đã hoàn toàn dự liệu được trước. Dù cho ông bà không biết đến chuyện tôi là cháu ruột, dù cho ông bà đã từng mỉa mai, khinh rẻ với tôi ra sao, dù ông với tôi cách xa nhau suốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-em-khong-ve/2662856/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.