Mì được đem lên, cả hai người đều gọi mì thịt bò, Khương Nặc đề cử cái này nên Thu Diệc Diệu cũng gọi theo.
Khương ca đúng là không dễ để bị xem thường, hương thơm của bát mì này nhiều hơn hẳn, nguyên liệu cũng rất đầy, mặt trên phủ kín bằng một tầng thịt bò, cũng không biết là nó vốn có nhiều thịt bò như vậy hay là do nể tình Khương Nặc nên ông chủ mới cố ý cho thêm.
Sợi mì được cán bằng tay, bây giờ ở trong thành phố rất khó để tìm được người tự cán mì, lúc nhai rất ngon. Nước súp cũng vô cùng đậm đà, cực kỳ đặc sắc, so với những nơi khác thì gia vị hoàn toàn khác biệt.
Chỉ mới ăn mấy miếng, Thu Diệc Diệu đã không nhịn được khen, "Ngon quá đi!"
"Thu thiếu gia hài lòng là tốt rồi." Nhìn Thu Diệc Diệu ăn vui vẻ như thế, Khương Nặc cũng vô thức nhếch lên khoé miệng.
Nhai thịt bò, đột nhiên Thu Diệc Diệu không đầu không đuôi hỏi, "Bình thường cậu cũng trèo tường hả?"
"Không bị ngã." Khương Nặc đáp.
"? Nhưng làm sao cậu biết nơi đó có thể trèo được?" Thu Diệc Diệu chọn một nơi để trèo mà rất ít khi gặp được các học sinh trong trường, những học sinh khác sẽ thường trèo ở bức tường sân thể dục. Với lại, đây cũng không phải là nơi cậu gặp Khương Nặc khi bò ở trong hẻm tối.
Mẹ nó, nhớ tới chuyện này thì lại cảm thấy mất mặt.
"Bởi vì thấy cậu nhảy xuống ở chỗ đó rồi."
"???"
"Cậu thấy tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-con-khong-chiu-thua-thi-cau-cong-that-day/2912735/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.