Khương Nặc đột nhiên hiểu được cái lời đồn tàn nhẫn rằng Thu Diệc Diệu ngay cả mạng cũng không cần là từ nơi nào đến. Thật ra không phải là cái gì cũng không sợ mà là hướng về cái chết để sống.
"Vậy bây giờ tại sao cậu lại nói cho tôi nghe điểm yếu của cậu?" Khương Nặc đột nhiên hỏi.
Thu Diệc Diệu sửng sốt đôi chút, không đợi cho cậu phản ứng lại rằng nên trả lời như thế nào thì Khương Nặc đã tiếp tục hỏi, "Là bởi vì tin tưởng tôi sao?"
Thu Diệc Diệu không biết làm sao mới tốt, cậu không ngờ Khương Nặc lại hỏi về cái này bởi vì bản thân cậu cũng không biết phải nên nói thế nào với hắn.
Có lẽ do Khương Nặc là người duy nhất hai lần chạy về phía cậu.
Khương Nặc dừng bước, đối diện với cậu, hai tay nắm lấy vai mang vẻ mặt rất nghiêm túc, "Chỉ cần cậu nói đúng là như vậy, tôi sẽ đáng để cho cậu tin tưởng."
Có cơn gió thổi qua, chú chim nhỏ từ trên cành cây bay đi mất.
"Ừ, bởi vì tôi cảm thấy cậu..."
"Được." Khương Nặc xen vào lời nói của cậu, hắn không cần nghe thêm cái gì khác, một lần nữa dắt tay của Thu Diệc Diệu đi về phía trước, "Tin tưởng là tốt rồi, không có bằng chứng gì cả nên tôi sẽ dùng hành động để chứng minh cho cậu xem."
Thu Diệc Diệu hơi thất thần, được Khương Nặc nắm tay dắt về phía trước. Vừa rồi Khương Nặc dường như đã nhẹ nhàng bâng quơ mà hứa hẹn một lời trịnh trọng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-con-khong-chiu-thua-thi-cau-cong-that-day/2912695/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.