"Bán Nhật Nguyệt!" Minh Nhật khẽ gọi vọng lên không trung. Nhìn Hỉ Chúc trong vòng tay, vội bế nàng vào phòng. Vốn định xem vết thương thế nào, nhưng nam nữ có khác. Hắn ra khỏi phòng gọi Thím Bảy nhưng không thấy động tĩnh gì. Sai bảo nha hoàn khác hắn cũng không yên tâm. Đóng cửa phòng lại. Đi đến bên Hỉ Chúc, đỏ mặt vạch áo Hỉ Chúc ra. Làn da trắng nõn của Hỉ Chúc từ từ lộ ra. Minh Nhật dời tầm mắt về phía vết thương. Vết thương rất sâu, may mắn trên tiêu không có độc. Minh Nhật rút phi tiêu ra, bôi t.h.u.ố.c lên tay, vận đủ nội lực áp bàn tay lên vết thương của Hỉ Chúc. Vết thương từ từ khép lại. Minh Nhật kéo áo Hỉ Chúc lên, đắp chăn cẩn thận, xoay người muốn đi ra cửa. Khẽ nghe thấy tiếng Hỉ Chúc xoay người phía sau, quay đầu lại thấy Hỉ Chúc xoay người làm chăn rơi xuống đất. Minh Nhật cười, đi lên đắp lại chăn cho nàng. Lúc này đầu Hỉ Chúc hơi nghiêng sang một bên, vừa lúc đối diện với mặt Minh Nhật. Tim Minh Nhật đập nhanh gấp mấy lần, mặt cũng đỏ lên. Hắn vội đứng thẳng dậy, nhanh chóng ra khỏi phòng...
Vừa ra khỏi cửa phòng thì thấy Thượng Quan Yến hớt hải chạy đến, thấy hắn liền nói: "Minh Nhật, Gió Mạnh không thấy!"
Sắc mặt Minh Nhật trầm xuống, thật khó coi, Bán Nhật Nguyệt muốn đ.á.n.h bại từng người sao? Trước mắt Thượng Quan Yến thế đơn lực cô, còn Gió Mạnh dù sao cũng là do Bán Nhật Nguyệt nuôi dưỡng, ít nhiều cũng có tình cảm. Hơn nữa Bán Nhật Nguyệt còn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300553/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.