Sau khi Hỉ Chúc rời đi, Ngày Mai lại trở về với thế giới không có tiếng cười kia…
– Ha ha ha ha, ha ha ha ha. – Hỉ Chúc vui vẻ cười không ngớt, nàng đã cười gần cả một chén trà nhỏ rồi. Vừa nãy trứng thối lại đồng ý cùng ta đi xem hội hoa đăng tối nay, thật sự là quá tốt.
– Ha ha ha ha, ha ha ha ha. – Sao ta lại ngốc thế này, cứ cười mãi thôi, chẳng qua chỉ là đi xem hoa đăng thôi mà? Trước kia Lam dì cũng từng dẫn ta đi xem rồi, ta cũng không vui đến vậy. Nhưng mà, thật sự rất vui mà, trứng thối rất ít khi bồi ta, không phải đọc sách thì là suy nghĩ lung tung, hoặc là cứ nhìn lên trời ngẩn ngơ.
– Ha ha ha ha. Ta vui quá đi! – "Bùm!" – Pháo hoa nở rộ trên không trung, ngũ quang thập sắc, chiếu rọi lên khuôn mặt mỗi người trên đường, rực rỡ lấp lánh.
– Đẹp quá đi! Trứng thối! – Hỉ Chúc lớn tiếng nói.
– Thì ra trứng thối vẫn có lúc xinh đẹp cơ đấy. – Ngày Mai nhìn Hỉ Chúc đang nhảy nhót phía trước, trêu chọc.
– Xấu xí! Ta nói là pháo hoa! – Hỉ Chúc cãi lại.
– "Bùm!" – Lại một loạt pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, Hỉ Chúc xem đến hoa cả mắt, vừa vỗ tay vừa nhảy nhót vừa xoay vòng. Ngày Mai nhìn nàng lắc đầu, thật không hiểu sao nàng có thể vui vẻ đến vậy, nàng thật may mắn khi không bị cuốn vào cuộc tranh đấu này. Xem ra Hỉ Chúc là người chân thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300541/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.