Hạ Hầu Vấn từ hồ bò lên, đội hoa sen, người ướt sũng, trở về phòng. "Hắt xì, hắt xì. Mối thù này không trả, phi...phi...hắt xì...phi quân tử. Được, vậy dùng hạ độc, độc c.h.ế.t ngươi. Hắt xì..." Hoa sen từ trên đầu rơi xuống đất.
Đến giờ cơm trưa, Hỉ Chúc đang bận rộn trong bếp, Hạ Hầu Vấn chậm rì rì bước vào: "Hỉ Chúc cô nương thật khéo tay, món ăn nào cũng thơm ngon, đẹp mắt cả."
"Ngươi đến đúng lúc đấy, giúp ta bưng bát canh này ra đi, cẩn thận đấy nhé." Hỉ Chúc chỉ vào bát canh trên bàn.
"Dạ, dạ." Thật là quá thuận lợi, con bé ngốc này. Hạ Hầu Vấn lén lút đổ một gói t.h.u.ố.c độc vào canh, rồi bưng bát canh đi ra. Hừ hừ, lần này nhất định thành công, lúc đó sư phụ sẽ khen ta.
Mải nghĩ, chàng trượt chân, cả người ngã nhào xuống đất, bát canh cũng bay ra khỏi tay, "ùm" một tiếng rơi xuống đất vỡ tan.
"Ngươi có lầm không đấy? Bảo ngươi bưng canh ra, chứ có bảo ngươi tưới lên người ta đâu." Hỉ Chúc bị canh hắt ướt hết cả người, quần áo còn bốc hơi nóng.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi. Ta không cố ý vướng phải vạt áo."
Ngươi nổi khùng cái gì? Ta bỏ t.h.u.ố.c độc đấy, loại t.h.u.ố.c độc sang quý, tốn của ta năm mươi lượng bạc đấy! Đó là bao nhiêu năm tích góp của ta! Sao ta lại có thằng đồ nhi ngốc nghếch thế này, đến đi đường cũng không xong. Thật là, tối nay phải hảo hảo dạy dỗ hắn.
"Đêm nay đến miếu đổ nát gặp ta." Hạ Hầu Vấn nghe sư phụ dùng nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300537/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.