“Ta về Xuân Phong Đắc Ý Cung.” Sao những người ở đây nói chuyện lạ lùng vậy nhỉ? Vị tỷ tỷ này nói chuyện vẫn lạnh lùng như băng. Chẳng lẽ là ăn phải băng phách ngàn năm trong truyền thuyết hay sao? Ai, vì sao ta lại không giống họ nhỉ? Còn nữa, vị tỷ tỷ này sao lại mặc nam trang? À, hay là năm nay nam trang đang thịnh hành? Ừm, hay là bảo Minh ca mặc thử xem sao.
“Tư Mã huynh đâu, sao không ở bên cạnh ngươi?” Minh Nhật nhìn Yến hỏi.
Giai nhân ngày xưa giờ mới khỏi bệnh, trông có vẻ gầy guộc hơn, xem ra Tư Mã Cuồng Phong cũng không quan tâm đến cô. Nhưng mà ta tự mình đa tình như vậy thì có ích gì chứ? “Hắn đi điều tra chuyện Thần Nguyệt Giáo rồi.” Yến vẫn giữ nguyên ngữ khí lạnh lùng, “Cảm ơn ngươi vừa rồi đã giúp ta giải vây. Ta phải về đây.” Thượng Quan Yến đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Minh Nhật cứ vậy nhìn theo bóng lưng cô, ngơ ngác xuất thần.
“Ngươi thích vị tỷ tỷ kia à? Vậy thì đưa nàng về đi.” Hỉ Chúc nói.
“Ngươi nói gì vậy hả, tiểu nha đầu?” Minh Nhật vội thu hồi ánh mắt, nhấp một ngụm trà.
“Phụt!” Ngươi pha trà gì thế này, sao khó uống vậy? Minh Nhật ngẩng đầu hỏi.
“Ừm, ta uống thử xem. A… Xin lỗi, ta vừa nãy nhìn tỷ tỷ xinh đẹp nên lơ đãng bỏ nhầm tiêu vào mất.” Hỉ Chúc vỗ vỗ đầu nói. “Để chuộc tội, ta sẽ nấu cho ngươi một bữa ngon tối nay.”
Trong phòng bếp vang lên một tràng tiếng nồi niêu xoong chảo, Hỉ Chúc bưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300532/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.