– Cô nương còn muốn giở trò trêu ghẹo ta đến bao giờ? – Minh Nhật mở mắt nhìn nàng.
– Ta đâu có! Ta đang cho ngươi uống t.h.u.ố.c mà, đâu có trêu ghẹo gì ngươi đâu, đừng có nói bậy. – Hỉ Chúc nói.
– Ồ, vậy bây giờ ta có thể tự uống được rồi. Vậy cô nương còn định mớm cho ta nữa không? – Minh Nhật nhìn Hỉ Chúc hỏi.
– Ừm, Lam dì hình như không thích ta làm vậy, ngươi khỏe rồi thì tự uống đi! À, đúng rồi, Lam dì muốn ngươi dạy ta. – Hỉ Chúc nói.
– Dạy ngươi á? Đến cả hoa thản nhiên có thể chữa bệnh tim mạch suy yếu ngươi cũng biết, còn cần dạy cái gì nữa? – Minh Nhật tò mò hỏi.
– Ta là vì thường xuyên chữa bệnh cho thỏ, nên mới biết tác dụng của hoa thản nhiên. – Hỉ Chúc nói.
– Ngươi, ngươi... khụ khụ khụ, ngươi... vậy là ta chẳng khác gì thỏ... – Minh Nhật tức đến đỏ mặt.
Vài ngày sau, Minh Nhật bình phục, nhìn Hỉ Chúc bên cạnh, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, trong lòng hụt hẫng.
– Ngươi ăn mặc kiểu gì thế? Ngươi đâu phải Cái Bang. – Minh Nhật tức giận nói.
– Đây là mốt ăn mày thịnh hành bây giờ mà. – Hỉ Chúc đáp.
Chẳng lẽ mình thật sự sai rồi? Bộ trang phục này không phải là mốt sao? – Đi thay bộ khác đi. – Minh Nhật ném cho nàng một bọc quần áo, – Tóc tai chải cho gọn vào.
Hỉ Chúc nhận lấy bọc quần áo, chậm rãi trở về phòng, cởi bỏ bộ quần áo cũ nát, nhảy vào bồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300530/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.