Sau khi xử lí đám thanh niên đó nó liền trở lại gương mặt lạnh lùng và nói:
- Tại sao trong bang lại chứa chấp những tên không ra gì, cậy đông hiếp yếu như vậy?
- Anh xin lỗi! Là anh quản lí không tốt! Min cuối đầu hối lỗi.
- Vậy thì từ mai rà soát lại điều tra rõ ràng xuất thân và động cơ của những người mới vào! Tập hợp lại vào báo cáo cho em! Gin nói
- Được! Anh nhớ rồi! Min vui vẻ đáp
Nãy giờ bọn nó vẫn thao thao bất tuyệt mà không để ý. Có một bàn trong góc vẫn dán ánh mắt vào bọn nó từ đầu đến giờ mà không hề lộ diện! Trong đó còn có một ánh mắt vẫn nhìn nó không rời từ lúc nó bước chân vào bar đến giờ. Anh như không tin vào mắt mình, bên trong ánh mắt vừa ngỡ ngàng, mừng rỡ nhưng lại chứa đầy đau buồn. Nhận thấy đã xem hết kịch hay bàn ấy liền đứng dậy thanh toán rồi ra về, khi ra vẫn không quên ngoái đầu lại nhìn bọn nó lần nữa.
Nó cứ cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm mình nên quay ra cửa thì bóng lưng ai đó đã vừa đi khuất. Nhưng bóng lưng ấy rất quen thuộc..
Nhận thấy trời cũng đã quá khuya, tụi nó quyết định về nghỉ ngơi rồi mai sẽ đi shopping ăn mừng. Tụi nó cùng tạm biệt mọi người rồi ra ngoài lấy xe về nhà.
Về tới nhà tụi nó ai về phòng nấy rửa mặt xong nằm phịch xuống giường là chìm vào giấc ngủ luôn tới sáng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-oan-gia-toi-khong-bi-ngoc/2713537/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.