Kris đi tới và cầm lấy thanh sắt ở lò than đối diện với Kai, rút ra và in thêm một dấu nữa ở ngực bên trái của tên Kill, tên đó liền thét lên đau đớn:
- Tiểu thư! Xin cô tha cho anh tôi! Cô muốn tôi làm gì cũng được! Tên Kin quá sợ hãi, hắn sợ anh trai sẽ chết mất nên không ngừng van xin.
- Kin..Không được! Đã đi trên con đường này...thì không thể quay đầu nữa..! Tên Kill hổn hễn thở gấp vì cơn đau
- Nói! Ai là người đang đứng sau các người? Đồng bọn của các người là ai? Xu lớn tiếng hỏi
- Chẳng ai cả! Bọn tôi vì muốn tranh lấy địa bàn của các người nên mới làm vậy! Kill gằng giọng trả lời
- Hừ...Cố chấp! Gin hừ lạnh nhìn qua tên Kin và nói: "Kris! Tôi muốn vài ngón tay của hắn ta!"
Kris ngoan ngoãn nghe lời cô, anh vừa cầm con dao sắt nhọn lên thì tên Kill liền hét lên:
- Không! Các người không được động vào em ấy!
- Nếu không muốn hắn mất đi bất cứ thứ gì trên người thì mau khai ra đi..bọn tôi không có đủ thời gian và kiên nhẫn để chơi đùa với các người đâu! Kai gằng giọng nói, ánh mắt anh bây giờ lạnh lẽo như băng, cái xiên sắt lúc nãy đã được anh đưa lại vào lò than để tiếp thêm nhiệt độ và sẵn sàng cho dấu ấn thứ hai rồi.
- Được rồi...Tôi nói! Tên Kill ngập ngừng
Cả đám nhất thời im lặng chờ hắn lên tiếng:
- Thật ra thì...người đã thuê chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-oan-gia-toi-khong-bi-ngoc/2713515/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.