Ngoài hành lang Kai đang đứng ở một góc cửa kính nhìn ra phía xa thành phố! Xu dừng chân lại ở phía sau anh một lúc, rồi mới đi tới bên cạnh:
- Anh đừng buồn! Em tin chắc rằng cô chú vẫn đang rất quan tâm lo lắng cho anh đó! Cô như thấu hiểu được nỗi lòng của anh nói.
- Thật sao? Anh hỏi cô ánh mắt còn đang nhìn khoảng không vô định.
- Nếu anh thấy khó chịu..có thể nói ra đây đi..! Em ở đây để lắng nghe anh! Xu nhìn thẳng vào mắt anh kiên định nói như đang dùng hết sự chân thành của mình để an ủi Kai!
- Ba anh...ông ấy chưa từng hỏi thăm tới anh...Kai nhìn cô nói ngập ngừng..
- Anh ở đây thật sự có đôi lúc...rất cô đơn! Kai nhìn cô ánh mắt càng mông lung, khoé mắt đã ngân ngấn chút lệ nhưng anh vẫn cố không cho nó tuông trào.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh yếu đuối! Cô lại gần anh, dang rộng hai tay và nói:
- Anh đến đây đi. Em tặng anh một cái ôm nhé? Cô nhìn anh mỉm cười dịu dàng nói.
Anh nhìn cô ngạc nhiên rồi giọt nước mắt cũng không cầm được nữa mà lăn dài trên má. Anh từ từ lại gần rồi gục mặt lên vai cô. Nốt lần này..cho anh yếu đuối nốt lần này nữa thôi..!
Nó và hắn đi ra cũng vừa vặn bắt gặp được cảnh tượng ấy, nó thấy Kai rơi nước mắt thì cũng hiểu và mắt nó cũng không kềm được mà ngấn lệ. Hắn thấy vậy thì bước tới chắn trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-oan-gia-toi-khong-bi-ngoc/2713509/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.