Lý Mộc Nhất suy nghĩ thật lâu, nhớ tới một người, một người hắn tuyệt không muốn nhớ đến, một người hắn cực lực muốn quên, hắn gọi là Tần Chiếm Nguyên sao? Lý Mộc Nhất trí nhớ càng ngày càng mơ hồ.
Vưu Lạc ôm chặt Lý Mộc Nhất vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi:” Đại thúc, suy nghĩ gì thế?” Đợi thật lâu lâu đến mức Vưu Lạc nghĩ Lý Mộc Nhất sẽ không trả lời nữa mới nghe Lý Mộc Nhất nhẹ nhàng đáp lại:” Ta nghĩ đến một người, nhưng ta nghĩ không ra, Lạc, không phải ta đã già đi chứ? Chuyện tình mới có vài năm, vì sao lại không nhớ ra chứ?” Lý Mộc cảm thấy thật hoang mang.
“Nếu nghĩ không ra thì không cần nghĩ nữa được không?”
“Lạc, ngươi….mất hứng sao?” Tâm tư Lý Mộc Nhất so với người khác luôn mẫn cảm hơn, hơn nữa biến hóa này lại là từ Vưu Lạc.
“Đại thúc, ta không mất hứng, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải đi làm mà”. Lý Mộc Nhất nghĩ nếu nghĩ không ra vậy liền nghe lời Vưu Lạc không cần suy nghĩ nữa.
“Lạc, chúng ta….”. Lý Mộc Nhất do dự mà không biết mở miệng thế nào.
“Ân, làm sao vậy?”
“Chúng ta…không làm sao?” Lý Mộc Nhất căn môi nói xong câu đó cả mặt liền vùi vào trong lòng Vưu Lạc.
“Đại thúc, lại muốn câu dẫn ta sao?” Vưu Lạc cười cười xoay người đặt Lý Mộc Nhất nằm lên người mình.
Ban đêm ở Giang Bắc luôn rất im lặng, tuy hiện tại đã quy hoạch rất nhiều còn có trường đại học nhưng so với nội thành ở Giang Nam nơi này luôn rất tĩnh mịch.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-dai-thuc/1213992/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.