“Tốt lắm, nháo đủ rồi, lập tức chuẩn bị bàn giao công việc, thật sự là một đám ngu xuẩn, công ti không phải nơi muốn chuyển là chuyển được, thật đúng là đều lấy mình làm trung tâm”. Mai Á nện chiếc giày cao 11 tấc, tao nhã xoay người đi ra ngoài, trong lòng nghĩ nhóm người này thật đúng là buồn cười, đúng là người trẻ tuổi a.
Nhóm người từ trong phòng hội nghị đi ra, ảo não có, bi thương có, tức giận có, còn lại là nhìn Lý Mộc Nhất như muốn dùng ánh mắt giết chết hắn
Thế nhưng Lý Mộc Nhất hoàn toàn không nhìn đến nhóm người này, hắn còn đang suy nghĩ chuyện của mình, hắn nghĩ về sau có phải sẽ không có người đến tìm mình gây phiền toái hay không. Hắn còn muốn biết, những lời Vưu Lạc vừa nói kia là có ý gì?
Đương nhiên không có khả năng mọi người đều cam tâm tình nguyện, bất quá Mai đại tổng giám hiểu được phải có thủ đoạn để đối phó với bọn họ, làm cho bọn họ không ý kiến đi thu xếp mọi thứ rời đi
Lý Mộc Nhất vẫn ở trong phòng hội nghị, chờ hắn lấy lại được phản ứng, trong phòng chỉ còn hắn cùng Vưu Lạc, hai người liền cứ nhìn nhau như vậy, một câu cũng không nói
Cuối cùng Lý Mộc Nhất phán tan trầm mặc:”Vưu tổng, vừa rồi cảm ơn ngài”
“Cảm ơn ta vì cái gì?”
“Cảm ơn ngài đã giúp ta giải vây!”
“Nga, vậy ngươi muốn cảm ơn ta như thế nào? Vưu Lạc trêu tức nhìn Lý Mộc Nhất
“Ta, ta cũng không biết” Lý Mộc Nhất cúi đầu mềm mềm trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-dai-thuc/1213978/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.