Trên đường quay lại căn phòng kia, Tề Bằng kiên quyết đi cùng cô, bởi vì không biết nên nói cảm ơn hay chửi con mẹ nó trước những lời Tề Ninh nói trước đó nên tâm trạng của Trì Trĩ Hàm rất cổ quái, đối với vị Tề Bằng tôn quý tự hạ mình xuống làm lái xe này, cô cũng không nhiệt tình được nổi.
“Trong cảm nhận của Trì tiểu thư, hẳn là phần lớn người nhà họ Tề đều là kẻ biến thái nhỉ.” Lúc ánh mắt thoáng nhìn thấy Trì Trĩ Hàm đang nghiêm túc giơ bình nước khoáng lên uống, Tề Bằng đột nhiên mở miệng.
… Trì Trĩ Hàm bị sặc nước lên mũi, duy trì vẻ mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn Tề Bằng.
Tề Bằng cười, trái lại giọng nói trở nên chân thành hơn: “Thật ra chúng tôi đều vô cùng biết ơn Trì tiểu thư, tin tôi đi, bình thường tôi rất ít khi chủ động giải thích với phụ nữ như vậy.”
Trì Trĩ Hàm giả cười.
“Sau khi quay lại căn nhà đó, tôi sẽ tắt camera đối diện.” Tề Bằng nói ra nguyên nhân khiến anh nguyện ý nhận nhiệm vụ lái xe: “Qua hôm nay cô có thể nghỉ hai ngày, nghỉ ngơi cho tốt, nhiệm vụ chúng tôi giao cho cô cũng không phải là nhẹ nhàng.”
“… Tắt camera là vì điều trị?” Trì Trĩ Hàm phản ứng rất nhanh.
Tề Bằng vừa gật đầu vừa cười: “Có phải là phương án điều trị này nghe có vẻ rất vi diệu không?”
Trì Trĩ Hàm im lặng một lúc, lắc đầu.
Tề Bằng yên tĩnh trở lại, liếc mắt nhìn Trì Trĩ Hàm một cái.
“Người thân nhất trong nhà mắc bệnh, tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/85920/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.