*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vì viết tờ giấy kia, Tề Trình đã dùng hết tất cả dũng khí của mình.
Là lần đầu tiên anh chủ động kể từ khi sinh bệnh, mà thứ thúc đẩy anh bước lên chính là bát vằn thắn nóng hổi tối hôm đó.
Phía trên rắc tảo biển, tôm khô, trứng dạng sợi mảnh, nước dùng, là một bát vằn thắn vô cùng phổ biến.
Là bữa ăn khuya Trì Trĩ Hàm tự làm cho mình, cũng không tốn quá nhiều sức lực, thế nhưng anh lại uống sạch cả nước dùng.
Anh cảm thấy bát vằn thắn này không liên quan gì đến công việc, chỉ đơn giản là người ở bên đối diện nấu thêm một chút mà thôi.
Vì có qua thì phải có lại nên anh nói chuyện camera có chức năng thu âm cho cô biết.
Cho nên anh dùng từng câu, từng chữ mà mình đã cân nhắc suốt bảy, tám ngày, nghiêm túc viết lên thực đơn.
Lúc đưa ra, cả người ướt sũng mồ hôi, giống như vừa bước ra khỏi mặt nước.
Anh thấp thỏm bất an, đây không phải là chuyện hay ho gì, bất cứ người nào biết rằng chuyện riêng tư cá nhân của mình bị rình ngó thì chắc chắn cũng đều sẽ rất tức giận.
Nhưng mà Trì Trĩ Hàm lại hoàn toàn không, xem xong thì còn khẽ cười với camera, làm dấu tay như thể không có việc gì.
Trên màn hình, khóe mắt cong cong, cười vô cùng thản nhiên, ngay cả động tác thái thức ăn cũng không dừng lại, giống như đã hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/85914/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.