*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nội tâm của Trì Trĩ Hàm lúc này một lời khó nói hết.
Trước lúc Tề Ninh đi đã đưa cho cô một tờ giấy, là giấy A4 rọc đôi hết sức bình thường, bên trên thật sự có mấy chữ viết tay.
Chữ viết bằng bút máy rất đẹp, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, có cốt cách — liếc mắt nhìn qua cũng có thể nhìn ra là nét chữ của đàn ông, mà nhìn vào độ ổn định của nét chữ thì hẳn là tuổi của người này cũng không còn nhỏ.
Cho nên người sống ở phía đối diện là một người đàn ông trung niên sao?
Thảo nào lại chọn phương thức giao tiếp cũ kĩ như vậy.
Trì Trĩ Hàm ép mình đừng để ý đến chuyện sẽ sống ở đây suốt một tháng cùng một người xa lạ mà có lẽ là một người đàn ông trung niên ở phía đối diện, tập trung sự chú ý vào thực đơn, sau đó, khóe miệng bắt đầu co rúm lại.
Bữa trưa hết sức bình thường, nấm kim châm xào tỏi, bánh tôm chiên cùng với canh sò, Trì Trĩ Hàm tính ra lượng công việc cũng ít, bữa tối cũng không khó, chỉ là canh rau với gan heo, đậu phụ sốt cùng với chân gà quay giòn, nhưng khiến cho cô suýt chút nữa không khống chế được chính là bữa ăn khuya, trên giấy viết rõ ràng mấy chữ rất to: mì Dương Xuân không có vị mì Dương Xuân.
…
Cho dù trong bếp không có camera, cô cũng không có gan dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/85912/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.