Cuối cùng Trì Trĩ Hàm cũng không đi gặp mẹ cô, ném toàn bộ ảnh chụp và tư liệu vào thùng rác.
Chiều hôm đó, cô cô của cô dành cả buổi chiều để giúp cô trả nợ, hai trăm vạn, chọn mấy món nợ gần đến hạn nhất.
“Tiền này là do mẹ ruột cháu đưa, cô cô sợ cháu đứt dây thần kinh não không nhận, cho nên dứt khoát giúp cháu trả rồi.” Bên kia điện thoại, cô cô thở dài: “Số nợ còn lại, tự cháu trả cũng được, đưa số tài khoản cho mẹ cháu cũng được, tự cháu quyết định.”
“Nhưng mà, coi như bà ấy không có quan hệ gì với nhà họ Trì chúng ta nữa, loại mẹ mà đến cả con gái mình cũng không cần này, cô gặp lần nào sẽ mắng lần đó.” Cô cô ngừng một chút, giọng điệu chậm dần: “Tiểu Hàm à, nhìn về phía trước đi.”
“Những ngày khó khăn nhất của cháu đã qua rồi, nhìn về phía trước, cháu còn trẻ, đừng vì việc này mà tự làm khổ mình.” Cô cô thở dài, nói xong thì im lặng một lúc lâu, lại thở dài.
Bà rất muốn mắng mẹ cô mấy câu, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ nhiều lời ở trước mặt Trì Trĩ Hàm.
Năm đó anh trai bà cưới người phụ nữ kia chính là vì vẻ bề ngoài như hoa như ngọc và tính cách nũng nịu, trước lúc kết hôn trưởng bối đã từng khuyên can, nói rằng người phụ nữ như thế sẽ không thể đồng cam cộng khổ cả đời.
Kết quả người anh trai từ nhỏ tới lớn vẫn luôn khí phách kia của bà dõng dạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751324/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.