Cuộc điện thoại thứ hai của ngày ba mươi tết đến từ chính Tề Ninh.
Lúc cuộc gọi tới, hai người vẫn còn ôm nhau ngủ, không biết có phải bởi vì quá ấm áp hay không mà cả Trì Trĩ Hàm và Tề Trình đều không tỉnh dậy.
Vì vậy Tề Ninh tắt cuộc gọi cho Trì Trĩ Hàm xong thì gọi thẳng cho Tề Trình.
Lúc dậy nhận cuộc gọi, Tề Trình vẫn còn ngái ngủ, yếu ớt gọi một tiếng chị, giọng điệu khiến Tề Ninh sợ run lên một lúc lâu, người trước giờ vẫn luôn hô mưa gọi gió lại bỗng dưng nghẹn ngào.
Đã rất lâu rất lâu rồi cô ấy không còn nghe được Tề Trình dùng thứ giọng làm nũng mềm nhũn như vậy mà gọi chị, giống như đã cách mấy đời.
“Trì tiểu thư đang ở đó sao?” Tề Ninh bình tĩnh lại, khó khăn lắm mới ổn định được giọng nói.
“Vâng.” Tề Trình mơ mơ màng màng cúi đầu, nhìn thấy Trì Trĩ Hàm đang ghé vào vai anh dụi mắt, đưa luôn di động cho cô.
Trì Trĩ Hàm cũng vừa tỉnh giấc thuận tay nhận lấy điện thoại, ngáp một tiếng.
Sau đó, tất cả mọi người đều yên lặng.
“Hai người…” Tề Ninh cảm thấy giọng nói của mình hơi sắc bén, chỉ có thể hít sâu một hơi, dùng giọng nói còn sắc bén hơn nữa mà hỏi: “… ngủ chung rồi sao?”
Ai mà chẳng nghe ra rõ ràng hai người này còn chưa tỉnh ngủ.
“…” Trì Trĩ Hàm á khẩu, không trả lời được.
Vừa hoảng sợ lại thêm mơ màng không hiểu, cảm giác như mình vừa bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751269/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.