Trì Trĩ Hàm đã biết cái gì được gọi là không có ý chí sống sót.
Trong những ngày cuối cùng ba cô ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, yêu cầu duy nhất của ông chính là nhanh chóng được chết, cho nên cô hiểu rõ cảm giác mất hết can đảm này, sự tuyệt vọng vô tận vì hoàn toàn tách biệt với thế giới này.
Vừa rồi trước khi Tề Trình nhắm mắt, cô thật sự đã cảm giác được một cách rõ ràng sự tuyệt vọng này.
Anh thật sự rất nghiêm túc, đáp án này của anh là nghiêm túc, việc sớm hay muộn cũng sẽ tự sát, cũng là nghiêm túc.
Lúc nói chuyện anh quá bình tĩnh, giống như đang nói với cô rằng, sớm hay muộn gì rồi anh cũng sẽ đi xa.
“Cho dù em nói với anh rằng, nếu anh tự sát, phần đời còn lại của em sẽ không thể nào tốt nổi, anh vẫn sẽ bước đi trên con đường anh muốn đi, có đúng không?” Trì Trĩ Hàm vẫn còn đang nức nở, lúc nói chuyện mang đậm giọng mũi, hai bàn tay đang túm lấy quần áo anh vẫn còn chưa nới ra, nhưng Tề Trình vẫn có thể cảm thấy được, cô đang dần cách xa ra.
“Bởi vì anh mắc bệnh, cho nên cho dù em có nói với anh rằng anh rất rất tốt, người trong nhà chưa từng hối hận vì những nỗ lực đã phải bỏ ra cho anh, thì anh vẫn sẽ ra đi vào lúc anh muốn đi, có đúng không?” Cô hỏi đến câu thứ hai.
Ngay sau đó là câu thứ ba: “Cho dù hiện giờ em dùng cách gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751266/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.