Hai bức tranh này khiến Trì Trĩ Hàm chịu một cú sốc ngoài ý muốn.
Trước tiên là Tề Ninh, gần như Tề Trình vừa dứt lời cô ấy đã gọi điện thoại cho Trì Trĩ Hàm, giọng điệu trước sau như một, dứt khoát mà xa cách: “Không được đưa tranh cho Lâm Kinh Vũ.”
Trì Trĩ Hàm ngớ ra một lúc, mở luôn loa ngoài: “Tôi thì sao cũng được, hai người tự nói chuyện với nhau đi.”
Cô vẫn còn đang băn khoăn không biết vì sao cái tên Trừng Ất này lại quen như vậy, cảm thấy bản thân mình vẫn không thích hợp xen vào mấy chuyện thế này.
Giọng của Tề Ninh ở bên kia nhẹ hơn một chút, mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Tề Trình, người ký hợp đồng với Trì tiểu thư là chị, chuyện trừ tiền là do cô ấy tự đề nghị, em không thể lấy chuyện này ra uy hiếp chị được.”
“Là tôi tự đề nghị.” Trì Trĩ Hàm bị điểm danh thì gật gật đầu, ăn nói thật thà.
Cô cảm thấy mình cần được dạy dỗ, mà đối với cô cách thức dạy dỗ có hiệu quả tốt nhất chính là trừ tiền, cho nên tháng này cô thật sự đã chủ động đề nghị bị trừ lương.
Tề Trình không nói chuyện, mím môi nhìn di động của Trì Trĩ Hàm.
Trì Trĩ Hàm rụt rụt tay, không hiểu sao lại thấy có chút chột dạ, nhất là ánh mắt Tề Trình nhìn cô khi cô rụt tay về.
Đây là đang tủi thân vì cô không đứng về phe anh sao.
Cô cũng phải biết là đã xảy ra cái gì thì mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751238/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.