Bệnh viện vốn là nơi lạnh lẽo, mùi sát trùng, mùi máu, mùi kim loại cùng màu trắng gai mắt của các bức tường hành lang.
Phòng đặc biệt, TaeKyo an ổn nhắm nghiền mắt đi sâu vào mộng, tay truyền nước biển. Bên giường là lão tứ nhẹ nhàng gọt vỏ táo, cắt miếng và tỉa thành hình thỏ xinh xắn, đặt vào dĩa rồi đợi tiểu Tae tỉnh lại thưởng thức.
Tiếng cửa mở ra, lão đại với cái áo khoác che kín cổ, tay thì cầm hộp cháo nóng hổi, tay thì khẽ đóng cửa lại.
“Anh mới đi ăn trộm?”, nghi hoặc nhìn lão đại, lão tứ hỏi.
“Là bị bắt cóc mấy nay, anh xử lý xong ả bên bạch đạo rồi.”, nhàn nhạt đáp lời, lão đặt hộp cháo lên bàn, giao cho lão tứ chuẩn bị.
Trầm mặc nhìn em trai đang say ngủ trên giường, lão đại không muốn tin em ấy chính là chấn thương tâm lý, não phong bế một vào kí ức.
“Đó là thật.”, lão tứ bên cạnh cắt đứt suy nghĩ của lão đại.
“Đầu tiên, sau khi tỉnh lại, thằng bé đã hoảng hốt hỏi ‘các người là ai, lão công của tôi đâu’ “, Lão Tứ cười đau xót, người nhà thì em ấy không nhớ, lại nhớ đến lão công của em… Lão đại ngồi xuống, vươn tay nắm lấy tay TaeKyo, xoa nhẹ lên mu bàn tay cậu, khẽ thở dài.
TaeKyo tỉnh lại. Ánh mắt mông lung nhìn trần nhà, tay vô thức nắm chặt bàn tay đang nắm tay mình. Đến khi ánh mắt có tiêu cự, cậu hốt hoảng rụt tay về, lúng túng nhìn hai người trước mặt.
“Hai người là ai?…”, trông rất quen mắt nhưng tuyệt đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-anh-chiu-trach-nhiem-di/62566/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.