Khi trợ lý trở lại chỗ làm việc của mình, biểu cảm của anh ấy ngơ ngác như một hồn ma.
Ngay cả các cấp dưới cũng nghĩ rằng người này chắc đã phát hiện ra tầng dưới của căn hộ lớn mà mình mới mua đang bị phá cột chịu lực.
Nếu không thì làm sao trợ lý Khương, người luôn bình tĩnh trước mọi biến cố, lại có vẻ mặt tuyệt vọng như vậy.
Và trên thực tế, đối với trợ lý Khương, mức độ khủng khiếp của chuyện này ngang ngửa với việc tầng dưới bị phá cột chịu lực.
Việc sau sẽ khiến tiền của anh ấy đổ sông đổ bể, còn việc trước— sẽ khiến công việc lương tháng mười vạn của anh ấy tan thành mây khói.
Trợ lý Khương không dám nhớ lại mình đã trốn khỏi tầng đó như thế nào, anh ấy chỉ biết khi hoàn hồn lại thì mình đã xuất hiện trở lại trong thang máy.
Và trong ký ức của anh ấy, hình ảnh cuối cùng là khuôn mặt đẹp như tạc của tiểu Bùi tổng ửng hồng, úp mặt sâu vào vai của thanh niên kia, và hít một hơi thật sâu.
Trợ lý Khương chỉ có thể nói rằng ngay cả khi anh ấy phát ra âm thanh kỳ lạ khi hít mèo cũng chưa bao giờ có dáng vẻ như vậy.
Bùi tổng cũng chẳng khá hơn là bao, lúc đó anh ấy vừa vui vẻ, vừa có ánh mắt như muốn nuốt chửng thanh niên vào bụng.
Nhưng điểm mấu chốt không phải là cái này.
Mà là thanh niên điển trai đó rốt cuộc có nhận ra điều này hay không?
Sau đó, trợ lý Khương cảm thấy câu trả lời rất rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nao-yeu-duong-dung-truoc-drama-cau-huyet-that-khong-dang-nhac-den/5267096/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.