Editor: Puck - Diễn đàn
Như Ôn Noãn đoán, Sở Hoan xác thực sao thơ đến hai mắt thâm quầng, ngâm thơ ngâm đến đầu đau kịch liệt, cuối cùng, khi hắn rút được kinh nghiệm xương máu, hắn rốt cuộc quyết định – chạy trốn. Về phần sau khi lại bị bắt được sẽ phải chịu hình phạt không thuộc về người như thế nào, vấn đề tương lai để tương lai lại nói.
Hắn lén đi xuống núi, một hơi vọt ra hơn vài chục dặm, lúc này mới trong sắc trời mờ mờ lúc sáng sớm đi vào trong một quán rượu vừa mới mở cửa, gọi món ăn đầy bàn, bắt đầu ăn như hổ đói không hề có chút hình tượng nào.
“Đại ca, đại ca xem cô nương kia có giống tứ Điện hạ không?” Một nam tử mặc toàn thân áo đen ngồi trong góc khẽ nói với một nam tử mặc quần áo màu nâu.
“Ngươi nói như vậy, nhìn còn thật sự giống.” Nam tử mặc quần áo màu nâu nhìn Sở Hoan theo tầm mắt của hắn, nhíu mày suy tư nói.
“Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn nữa gia khoét mắt ngươi.” Sở Hoan vén cao tay áo xé đùi gà ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy tầm mắt của hai người, lập tức trợn trừng tròng mắt, vỗ bàn một cái gầm lên thành tiếng.
Hai người trong góc trao đổi ánh mắt ngầm hiểu lẫn nhau, thu hồi tầm mắt của mình ăn cơm uống trà. dinendian.lơqid]on
Bậc khí phách thường thấy ở Kinh thành này, trừ tứ Điện hạ ra có thể còn có ai. Chỉ có điều, mặc dù tứ Điện hạ hóa trang không tệ, nhưng tướng ăn này… Thật sự khiến cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-phi-luoi-co-doc/1565509/quyen-2-chuong-39-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.