Đối mặt với biến cố bất ngờ này, Nguyên Anh ngơ ngác, sau đó cũng hiểu ra chuyện này là do Điền Trọng Ngọc đứng đằng sau giở trò.
“Rõ ràng là ngậm máu phun người!” Nhất thời, Nguyên Anh không kiềm được tức giận, Tố Hoà đứng sau kéo áo, nàng mới miễn cưỡng dùng ngữ điệu chậm rãi, nàng nói với viên quan kia: “Cho dù là Kinh Triệu Phủ cũng không thể bắt người mà không có chứng cớ?”
Viên quan tỏ giọng khinh thường: “Sao ngươi biết chúng ta không có chứng cứ?”.
“Vậy xin ngài đưa ra…” Nguyên Anh còn muốn tranh cãi nữa, song lại bị Vân Kiều kéo lại. Đối diện với đôi mắt vô cùng bình tĩnh của Vân Kiều, thoáng chốc nàng tỉnh táo lại.
Đúng thật, tranh cãi chuyện này có nghĩa lý gì đâu?
Thương tật trên người tên Điền Trọng Ngọc là thật, cho dù bịa đặt thêm “ăn cắp tài vật”, thì các nàng cũng không thể phản bác nỗi. Làm sao có thể chứng minh được chuyện mình không làm?
Suy cho cùng, chuyện này là do Kinh Triệu Doãn phân xử, hắn đã muốn bao che cho thê đệ của hắn thì giờ có nói gì cũng vô dụng.
Vân Kiều phải đi theo bọn họ là chuyện không thể tránh khỏi.
Nguyên Anh nắm chặt tay Vân Kiều, nghẹn ngào nói: “Nếu đã như vậy thì ta đi cùng ngươi qua đó!”
“Sao nào, ngươi muốn vào nhà lao chung với nàng ta?” Quan sai cười nhạo.
Vân Kiều yên lặng nhìn hắn: “Cho dù là muốn định tội thì hẳn cũng nên thẩm vấn trước công đường? Hay ý ngài là luật lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924996/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.