Thời tiết nóng như đổ lửa, bên trong nhà giam giống như một cái lồng hấp.
Cai ngục mất kiên nhẫn xách theo thùng gỗ cháo đi phân phát, một chén nước bày ra trước mắt hầu như không thể nhìn thấy hạt gạo nào, đến nổi chiếc màn thầu bên cạnh không biết đã để mấy ngày, vừa khô vừa cứng, thậm chí còn bay mùi chua.
Âm thanh chiếc thìa gõ vào song sắt vang lên, Vân Kiều miễn cưỡng mở mắt nhưng không nhận thức ăn.
Nàng ôm đầu gối tựa vào tường, chỉ cảm thấy trước mắt mơ màng, khoé môi khô khốc, muốn nói cũng khó khăn.
“Tỉnh dậy đi,” nữ tù bên cạnh gọi nàng, bàn tay nàng ta thò qua song cửa gỗ sờ lên trán Vân Kiều, khẽ thở dài: “Ngươi sốt cao không chịu hạ, nếu cứ tiếp tục như vậy ngươi sẽ chết mất thôi!”
Đến ngày thứ hai khi vào đây, Vân Kiều cảm thấy cơ thể mình không khoẻ, sau đó bắt đầu sốt.
Ban đầu nàng còn lạc quan, cho rằng thân thể mình từ nhỏ đã khoẻ mạnh, những bệnh vặt vãnh thế này không cần phải uống thuốc, chỉ cần ngủ một giấc là sẽ khỏi. Nhưng môi trường ở nhà lao này vô cùng khắc nghiệt, nàng ăn không ngon, ngủ không yên, hơn nữa vết thương cũng chưa được xử lý, thân thể ngày càng sa sút.
Cho đến bây giờ, thần trí của nàng bắt đầu nhập nhèm không rõ.
Vân Kiều bị nàng đánh thức, cố gắng bưng thức ăn đến, nhấp miệng. Rõ ràng chỉ là nước nhưng lúc nuốt vào cũng khó khăn vô cùng, giống như có gì đó chặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924994/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.