Phó Dư ngồi phía sau quan viên ghi chép, quyết tâm xen vào chuyện này. Quách Khải Bân thu lại vẻ hoang mang ban đầu, hắn biết chuyện này tám phần không phải là trùng hợp, mà là đã chuẩn bị từ trước.
Nhưng hắn cũng không thể nào nghĩ ra, không biết vì điều gì mà vị Phó tướng quân này lại không chịu bỏ qua cho Bình Hầu?
Không bỏ qua thì không nói đi, còn muốn mượn tay mình.
Bất luận là bên này hay bên kia thì một Kinh Triệu Doãn như y cũng không thể đắc tội nổi. Quách Khải Bân toát mồ hôi, xem xét thời thế, trước mắt chỉ đành dựa theo ý của Phó Dư.
Tiếp nhận thư cáo trạng, sau khi hỏi đầu đuôi sự việc, trong lòng Quách Khải Bân đã có kết luận.
Y chần chờ một hồi, nhưng khi đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Phó Dư, y đành phải phá án theo quy trình. Y bạo gan cho nha dịch đi truyền Triệu Đạc tới công đường để đối chất.
Bọn nha dịch chưa từng làm chuyện khó khăn này, trong lòng đều nơm nớp lo sợ. Mà Triệu Đạc kia lại xem thường chuyện bọn chúng, thậm chí hắn còn không lộ diện, người vừa tới cửa đã bị hắn đuổi đi.
Bọn nha dịch liếc mắt nhìn nhau, không ai dám to gan xông vào Hầu phủ, đành bất lực trở về.
Quách Khải Bân đã liệu được kết quả thế này, hắn bối rối nhìn Phó Dư: “Phó tướng, ngài nhìn thấy đấy…”
“Triệu thế tử không để quốc pháp vào trong mắt, thật khiến người khác phải mở mang tầm nhìn!” Ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924653/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.