Ngày đó, Vân Kiều và Bùi Thừa Tư ở trên núi một lúc lâu.
Hai người không nói gì nhiều, nàng cũng không nóng nảy như lúc xưa, ôm gối ngồi trên đất, lặng nhìn áng mây đỏ tía ở phía chân trời.
Bùi Thừa Tư không nghiêm túc ngắm phong cảnh, phần lớn ánh mắt của hắn đều dừng trên người Vân Kiều.
Lúc trước Vân Kiều là người rất đơn giản, đặc biệt là khi ở trước mặt hắn, mọi hỷ nộ dường như đều viết hết lên mặt. Nhưng hiện tại, Bùi Thừa Tư phát hiện, bản thân mình không thể hiểu được Vân Kiều đang nghĩ gì.
Tuy nhiên, có thể ở chung bình yên với nàng thế này, hắn cũng mãn nguyện rồi.
Mãi cho đến khi hoàng hôn khuất dạng, chỉ còn sót lại ánh chiều tà, Vân Kiều mới đứng dậy, tiện tay phủi bụi trên quần áo, nhẹ giọng nói: “Về thôi!”
Ngoại trừ hai ngày đầu đến đây, Vân Kiều chưa bao giờ xuất hiện trước mặt người khác với cương vị Hoàng Hậu. Cho dù nàng muốn ra ngoài đi dạo, thì nàng sẽ mặc xiêm y giống Thanh Đại, giả dạng cung nữ, thoải mái vui vẻ đi khắp nơi ngắm cảnh.
Dù cố ý tránh né, nhưng đôi lúc nàng cũng có gặp vài triều thần.
Những vị đại thần đó sẽ không để ý đến mấy tiểu nha hoàn hành lễ dọc đường, càng không nghĩ đến trong số đó sẽ có Hoàng Hậu đoan trang hiền thục.
Bùi Thừa Tư biết hành động của nàng, hắn cũng chỉ cười, chứ không ngăn cản.
Ngày đó, Vân Kiều mặc y phục vàng nhạt của thị nữ, bôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924643/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.