Trước khi đến kinh thành, Vân Kiều đã suy nghĩ đến rất nhiều tình huống, nhưng vẫn không thể đoán được tình hình trước mắt.
Nàng rũ mắt nhìn đống sách dày đặc tên họ, im lặng một lúc lâu không nói nên lời.
“Trong này nhất định có ẩn tình gì đó!” Cuối cùng Nguyên Anh lên tiếng phá tan sự im lặng, nàng kìm nén bất mãn đối với Yến Đình, nhẹ vỗ vai Vân Kiều: “Ngươi đừng hoảng, chúng ta từ từ điều tra sau!”
Vân Kiều lấy lại tinh thần, dẹp đi mối ngổn ngang trong lòng, đứng dậy nói: “Được!”
Tuy ngoài miệng nàng nói vậy nhưng trong lòng các nàng đều rõ, việc này e là không dễ làm. Manh mối duy nhất đã không đúng, vậy Yến Đình kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Hoặc là, hiện tại hắn có ở kinh thành không?
Suy nghĩ này vừa dâng lên, Vân Kiều liền cảm thấy hoảng sợ.
Nếu việc này là giả thì muốn tìm hắn thật sự như mò kim đáy biển.
Móng tay Vân Kiều bấm vào lòng bàn tay, nàng muốn ép bản thân mình bình tĩnh lại, trước tiên phải tìm ra điều khả thi trong việc này.
“Hắn gian khổ học tập mấy năm rồi lên kinh đi thi không phải là giả. Mà đã đến kinh thành thì phải tìm chỗ ở!” Vân Kiều quay đầu nhìn khách điếm Như Ý tấp nập người ra vào “Cùng lắm thì đi hỏi từng khách điếm trong kinh thành này, ta không tin không tìm ra chút tin tức nào!”
Nguyên Anh lên tiếng: “Mỗi kỳ thi đến, các khách điếm ở kinh thành đều chật kín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924220/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.