Chuyện của mình và Khôi diễn ra tốt đẹp cho đến một ngày, bé quản lý thông báo trung tâm của mình xảy ra một số vấn đề nên mình phải vào Sài Gòn gấp. Gần nhau chưa được bao lâu đã phải xa nhau nên cả hai đều bịn rịn. Mình hứa sẽ giải quyết nhanh chóng mọi việc rồi ra sớm, tuy nhiên sự việc nghiêm trọng hơn mình tưởng nên mình phải ở lại Sài Gòn ba tuần lễ.
Mặc dù tối nào hai đứa cũng nói chuyện Video nhưng cũng không giảm được sự nhớ nhung đang thiêu đốt tâm trí mình.
May mà cuối cùng mọi việc cũng xử lý xong, sáng mai là mình đã có thể lên máy bay ra Hà Nội và sà vào lòng cậu ấy.
Vừa ăn tối xong là mình bật video call gọi ngay cho Khôi. Mới nói được vài câu chợt mình nhìn thấy có một thứ bất thường trên ghế salon phía sau lưng Khôi. Đó là một vật thể lạ màu đỏ và có ren. Trái tim mình đập mạnh trong lồng ngực, chỉ mong là mình nhìn nhầm. Mặc dù Khôi vẫn nói lời ngọt ngào với mình nhưng chỉ nói chuyện được mười phút thì cậu bảo phải làm báo cáo cho cuộc họp ngày mai nên không nói chuyện lâu như mọi ngày được. Cậu tắt máy nhanh đến mức mình còn chưa kịp thông báo tin là ngày mai mình ra Hà Nội.
Bỗng nhiên một cảm giác khó chịu xâm chiếm. Việc cậu ấy bỗng nhiên tắt máy đột ngột làm mình nhớ đến chuyện của mình và Quân lúc trước. Chợt nhớ tới vật thể lạ kia, mình vội mở máy và phóng to bức ảnh chụp màn hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-ha-dau-mua/192244/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.